HOA BÉN ĐÒNG
Trần Tuấn Kiệt
NỐI LỐI
Em sinh ra từ một nơi xa lắm,
Tổ tiên em bao đời sống trong đài các, cao sang,
Ngày tổ tiên em có mặt ở thế gian,
Nhân loại hân hoan với ánh sáng chói chan không ít phần kinh ngạc!
LÝ CON KHỈ
Nhớ xiết bao năm đó,
Ở tít tận trời xa,
Tổ tiên em ra đời!
Tiễn bóng đêm xa dần!
Bao vui mừng hân hoan,
Đến khắp cùng thế gian.
Trải qua bao ngày tháng,
Tổ tiên dần rời xa,
Đến khi em ra đời!
Đẹp xinh hơn bao lần!
Đi khắp miền nhân gian,
Tang! Tính tình tính tang!
VỌNG CỔ
1. Từ giã tổ tiên, rời khỏi quyền uy, em đi cùng khắp chốn, bất kể ngày đêm, sang hèn sớm tối, lẻ bóng đơn côi, em tôi đi khắp bốn phương … trời. Đem tuổi thanh xuân cống hiến cho đời. Từ chỗ vui chơi, đến khu công nghiệp, mưa nắng bốn mùa xuân hạ thu đông. Dáng mẫu em nhiều kiểu, nhiều dòng, tròn rộng dẹp dài, từ biệt thự đến nhà nông, chật rộng, thấp cao nơi nào cũng tới, phơi phới tuổi xuân thì, quản gì mưa nắng!
2. Những đêm không trăng, làng quê thanh vắng, em thức thay trăng thâu ngắn đêm dài, chăm chỉ hăng say năm tháng miệt mài. Biệt thự cao sang em làm nàng công chúa, về ruộng lúa quê mùa em là nàng Tấm nết na, tàu đi biển xa em là hải đăng chỉ lối, bóng tối ùa về em cản lối không cho. Khúc khuỷu quanh co, em lo em đứng, tạo thuận lợi vui mừng đi đứng trong đêm thâu.
LÝ CON SÁO
Đâu quản chi!
Em đi khắp mọi miền nhân gian,
Nào kể hèn sang,
Em hóa thân, hợp cảnh, hợp tình,
Đến với mọi gia đình!
Em về! bóng đêm không giăng lối,
Khắp xóm thôn hát vui hò reo,
Em không về! bóng đêm giăng lối,
Bao lối quen vắng em, nằm chèo queo!
VỌNG CỔ
5. Thôn xóm vắng em, bóng đêm về ngự trị, bà con miền quê đam mê khi em về ở, sao em nỡ mãi đi nơi chốn đô … thành. Tính nết em dẫu bà con có lúc chưa rành. Em đâu giận, em chỉ tạm về thành thị, rèn luyện kiên trì, để bền bỉ ở miền quê. Mỗi đêm về bên rẫy thanh long, em sưởi, em hong cho thanh long kết quả, ra cả vuông tôm em dòm con nước, rước gió, xua mây, xoay bọt khí cho đều.
6. Các anh trai làng càng quý càng yêu, xúm xích đùa trêu em mỗi khi chiều xuống. Biết em nết na nên má ba cũng muốn, con dâu nhà mình phải chính là em. Em biết chuyện, thẹn thùng không nói gì thêm, cứ mỗi đêm đêm một mình em thao thức, cực khổ nắng mưa, chiều trưa sớm tối, cưới hỏi chưa diễn ra mà em đã đi xa rồi!
Em về từ chốn xa xôi,
Xóa tan bóng tối, đưa tôi qua mọi miền!
Em đi hóa kiếp bông tiên,
Đêm đêm bông trổ - Anh gọi hoa bén đòng.
Caàn Thô, 11g35’ - 13.7.2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét