Thứ Hai, 13 tháng 12, 2010

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: KHÚC HÁT SÔNG QUÊ

KHÚC HÁT SÔNG QUÊ
Thơ:  Lê Huy Mậu
Vọng cổ: Trần Tuấn Kiệt
                                                                              Gia đình tham quan Vịnh Hạ Long


Tuổi thơ ơi! quá nửa đời phiêu dạt
Ta lại về úp mặt vào sông …
PHỤNG HOÀNG
(4 câu đầu)
 … quê, như úp mặt vào lòng mẹ từ thưở bé
                        Tìm sự chở che dịu dàng âu yếm. Xin được kiếm tìm từ những hạt phù sa!
Ôi hạt phù sa! Vất vả bôn ba trong hành trình đất đêm nào
                       Trong chớp bể, mưa nguồn, trong cơn thác lũ
Trong sóng đỏ, kiến tạo thành từng tấc đất quê hương!
VỌNG CỔ
1.     Ơi khúc hát sông quê vỗ về bao kỉ niệm, quyện mãi hồn ai thao thức những đêm … trường. Xao xuyến bâng khuâng trên khắp nẻo đường. À ơi! quá nửa đời phiêu bạt, ta lại về úp mặt vào sông quê. Như thưở nhỏ úp mặt vào lòng mẹ, tìm sự dịu dàng âu yếm chở che. Nghe khúc hát sông quê, sông hay quê hát, man mác cõi lòng hòa trong khúc hát!
2.     Ngày ấy giận ai đất theo dòng nước chảy để lại sông quê lở khuyết đôi bờ. Để lại tuổi thơ ai da diết đợi chờ. Cúi nhặt tình cờ bên bờ sông tháng chạp, giun vạc làm mồi câu cá lòng bong. Lúa đòng đòng con cá mương đớp ngọn, đôi má em hồng ta nếm vị heo may. Thương đoạn sông xưa, quạ khoang chờ chia thịt, mật cây cải trên bãi bồi, ong bướm có còn ưa!?
VỌNG KIM LANG
(16 câu đầu)
1.     (Ai) hát khúc sông (quê)
2.     Cho (tuổi) thơ vọng (về)
3.     Thương (-) nhớ giăng tứ (bề)
4.     Chiều từng (chiều) đuổi bướm ven (đê)
5.     Chăn (trâu) rủ nhau thả (diều)
6.     Cùng cười (đùa) hái sao trời (đêm)
7.     (+) (+)
8.     (+) (+)
9.     (+) Cuộc (đời)
10.Bao ngày (-) quê người viễn (xứ)
11.Giống (như) con thuyền (-)
12.Ngược (xuôi) trên khúc sông (sâu)
13.Biết (đâu) bão giông thác (ghềnh).
14.Ngày từng (ngày) nhớ bến sông (quê)
15.Sông (quê) dẫu lở hay (bồi)
16.Nguyện trọn đời (-) yêu mãi trong (tôi).
VỌNG CỔ
5.     Yêu mãi trong tôi quả ớt cay ai trồng trên bãi, để bổi hổi cay cho ai nhớ ai … hoài. Trải mấy đau thương sương gió dạn dày. Thương nhớ mãi một thời còn hoang dại, tổ tiên mình chỉ hái lượm mà thôi. Rồi ta cũng cùng cây cỏ sinh sôi, cây cỏ dưỡng nuôi ta, ta dưỡng nuôi cây cỏ. Chỉ mỗi đất bỏ quên câu thề ước, theo nước về đâu để khúc hát nao lòng.
LÝ TRĂNG SOI
 Ơi dòng sông!
 Có nhớ chốn ta ưa ngồi
 Trông mẹ về cho chiếc bánh đa vừng
 Ta mừng ta ngoan suốt bao tháng ngày.
 Bên bờ sông!
 Đằm trâu phía dưới nay có còn không ?
 Phù sa con sóng đỏ tháng ba
 Lúa gặt rồi, có còn lại rơm thơm ?
6.     Có còn lại rơm thơm, để trâu nhai đủng đỉnh ? Yêu mãi một làng quê êm ả thanh bình.
À ơi! quá nửa đời phiêu bạt
Ta lại về úp mặt vào sông quê
Như ngày xưa ta vẫn ngoan đến thế
                 Nghe mẹ ru mình khúc hát sông quê!
Caàn Thô, 23g59’ - 12.12.2010

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: TRĂM NĂM MÃI VỊ THÀNH NIÊN

TRĂM NĂM MÃI VỊ THÀNH NIÊN
(Vọng cổ hài)
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
                                   Từ đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa,
                                   Vương Trùng Dương đưa về rèn luyện võ công,
                                        Mãi rong chơi lơ là không tu đạo,
                                   Lãng du cuộc đời, luôn thơ trẻ hồn nhiên.
VỌNG CỔ
1.     Một đứa trẻ trong xác thân người lớn, không khoái tranh đua thắng được với muôn … người. Coi mọi chuyện xảy ra như một cuộc vui đùa. Biết bao nhiêu anh hùng trong thiên hạ, cùng đua tài quyết tranh đoạt bộ kỳ thư. Thế mà người lại sống rất vô tư, mãi đùa vui trong tiếng cười đầy ắp. Tháng tháng, ngày ngày như đứa trẻ thơ, không mơ màng danh thiên hạ võ công đệ nhất.
2.     Dùng đơn chưởng đè Hàm Mô Công Tây Độc, song quyền hòa ngang đối thủ với Đông Tà. Nếu có thua, là thua lòng dạ hiểm độc của con người. Nội công khả dĩ bằng Nhất Dương Chỉ của Nam Đế đã luyện rèn tuyệt kỹ công phu. Cùng Bắc Cái người vô tư giao đấu thập bát chưởng giáng long tợ như không. Tranh bá đồ vương, anh hùng cái thế, nào bằng tiếng cười  thống khoái của Châu Bá Thông.
NÓI LỐI
                                   Rắc rối xảy ra khi người sang Đại Lý,
                                        Dạy Anh Cô điểm huyệt đạo trên người,
                                        Rồi sinh tình, dang díu với Anh Cô,
                                        Một Lưu Phi sủng ái của Đoàn Nam Đế.
VỌNG CỔ
5.     Dù hết dạ yêu thương Anh Cô nhưng vẫn nể nang giang hồ hảo hữu, Nam Đế gả Anh Cô làm vợ Lão Ngoan ... Đồng. Như đứa trẻ biết ăn năn nhưng thiếu ý thiếu lời. Bất cẩn gây nên mối tình oan nghiệt, Châu Bá Thông rối bời chạy trốn Anh Cô. Đứa trẻ chào đời rồi về cõi hư vô, do Cầu Thiên Nhẫn ra tay sát hại. Đạo thiện tâm ông hồn nhiên mà thẩm thấu, rồi cũng tha luôn người sát hại con mình.
6.     Thân sinh ra vốn chỉ là tay trắng, thì khi mất rồi ta mang được gì theo. Ân oán trên đời như nút thắt đừng gieo, càng xiết chặt càng gây nhiều oan nghiệt. Sáng chế “Không minh quyền”, “Song Thủ Hỗ Bác”, sở hữu bên mình bộ Cửu Âm Chân Kinh. Thiên hạ đua tranh đến thân tàn ma dại, ông được bá chủ võ lâm vì bởi không màng.
                                        Trẻ thơ không chút bận lòng,
                                        Không tranh danh lợi! Cuộc đời Châu Bá Thông,
                                       Trăm năm mãi vị thành niên,
                                       Tâm hòa cùng vạn vật vạn vật hoàn nguyên tâm.
Cần Thơ, đêm 1h25 18.6.2010

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: NAM BỘ KHÁNG CHIẾN

NAM BỘ KHÁNG CHIẾN
Nhạc: Tạ Thanh Sơn
Lời cổ: Trần Tuấn Kiệt
NHẠC
Mùa thu rồi ngày hăm ba ta đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến.
Rền khắp trời lời hoan hô dân quân Nam nhịp chân tiến lên trận tiền.
Thuốc súng kém, chân đi không mà lòng người giàu lòng vì nước.
Nóp với giáo mang ngang vai nhưng thân trai nào kém oai hùng.
Cờ thắm tung bay ngang trời sao vàng xao xuyến khắp nơi bưng biền,
một lòng nguyện với tổ tiên.
Cờ thắm tung bay ngang trời sao vàng xao xuyến khắp nơi bưng biền,
một lòng nguyện với … tổ … tiên.
VỌNG CỔ
1.     Mùa thu ấy Bà tiễn Ông đi kháng chiến, theo tiếng gọi thiêng liêng nguy biến sơn … hà. Người người xông pha không kể trai, gái, trẻ, già. Khói lửa can qua lại ngập tràn thôn xóm, chưa kịp hưởng thanh bình phải chịu cảnh điêu linh. Rời gia đình nội quảy nóp ra đi, giáo, mác, tầm vông ông làm vũ khí. Ý chí quật cường hướng nhịp bước chân, nối gót tiền nhân cứu sơn hà nguy biến.
(NÓI DẶM)
Khắp trời vang vọng sục sôi
Quyết không sống cảnh cuộc đời ngựa tôi!
2.     Vận nước trước ngoại xâm “Ngàn cân treo sợi tóc”. Quân Tưởng, Nhật, Pháp, Anh rình rập khắp mọi miền. Chúng không cho ta giữ lấy chủ quyền. Bác Hồ - Lãnh tụ thiên tài – lái con thuyền cách mạng vượt thác ghềnh tìm cặp bến vinh quang. Giặc ngoại bang muốn ta mãi mang đời nô lệ, rẽ giống nòi, chia đất nước làm đôi. Nam bộ Thành đồng một lòng sau trước, quyết giữ vẹn cơ đồ con cháu Rồng Tiên.
NHẠC
Thề quyết thắng quân ngoại xâm! Ta đem thân ta liều cho nước,
ta đem thân ta đền ơn trước.
Muôn thu sau lưu tiếng anh hào, người dân Việt lắm chí cao.
Thề quyết chống quân gian tham! Ta đem thân ta liều cho nước,
ta đem thân ta đền ơn trước.
Xây giang sơn hạnh phúc muôn đời, nền độc lập khắp nước Nam.
VỌNG CỔ
5.     Nội ơi! hào khí hùng anh thưở ông đi kháng chiến, dâng hiến tuổi thanh xuân lưu danh tiếng muôn … đời. Gương sáng ngàn năm mãi mãi rạng ngời! khắp nơi nơi quyết đáp lời sông núi, đuổi sạch quân thù bè lũ tay sai. Tháng năm dài nội dâng hiến sức trai, vì tương lai nước non vẹn toàn độc lập. Dồn dập bước chân người người dân Việt, nhiệt huyết hùng anh lưu chí anh hào!
LÝ BÔNG DỪA
 Thu này sạch bóng quân thù
 Tầm vông, giáo mác hát mừng nhớ công!
 Ngàn thu còn tiếng thơm anh hào
 Lưu mãi muôn đời người Việt chí cao
 Hề chi bao nguy khốn gian lao
 Niềm vui nào bằng không còn bóng quân ngoại xâm!
6.     Mùa thu này là sáu mươi lăm năm, hàng cây tầm vông  nhớ ông mênh mông câu hát. Giáo, mác của ông bà cất công gìn giữ, cứ đến giỗ ông bà trò chuyện tâm tình:
                    Còn đây những kỷ vật tâm linh
                    Người xưa anh dũng quên mình cho núi sông!
                    Vai mang nóp, giáo, tầm vông
                    Quyết lòng giữ vẹn cơ đồ Việt Nam!
Cần Thơ, 22g15’ ngày  29.8.2010

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: THĂNG LONG - HÀ NỘI

THĂNG LONG – HÀ NỘI
Trần Tuấn Kiệt
NỐI LỐI
Náo nức, hân hoan triệu tấm lòng
Hướng về nguồn cội - Đất Thăng Long
Thủ đô Hà Nội đang vào hội
Rạng rỡ cờ hoa khắp non sông 
VỌNG CỔ
1.     Ôi! Vang mãi đâu đây lời Chiếu Dời Đô của Đức Vua Lý Thái Tổ: “Chỉ vì muốn đóng đô ở nơi trung tâm, mưu toan nghiệp lớn”, tính kế bền lâu cho con cháu muôn … đời. Dưới theo ý chí của dân, trên kính cẩn mệnh trời, chọn vị trí trung tâm, thế hổ ngồi, rồng cuộn, đất rộng mà bằng, dựa núi nhìn sông. Phong thủy tốt tươi cho muôn loài phát triển, ngập lụt khốn cùng không điều kiện diễn ra, “khắp đất Việt ta, chỉ nơi này là thắng địa, đế vương muôn đời chọn làm kinh đô bậc nhất”!
2.     Lịch sử trải qua bao thăng trầm biến đổi nhưng hào khí Thăng Long – Hà Nội mãi rạng ngời, Nhân nghĩa – Tài hoa – Trí tuệ tuyệt vời. Văn quan cầm bút an thiên hạ, Võ tướng đề đao định thái bình. Văn minh thanh lịch lừng danh tiếng, “Thành phố vì hòa bình” anh dũng kiên trung, nhân ái khoan dung, ngoan cường bất khuất, trước kẻ thù “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!”.
NỐI LỐI
Hà Nội trong thời đại Hồ Chí Minh
Thủ đô xanh, văn minh, hiện đại
Con cháu về đây tự hào, ngắm mãi
Cờ đỏ sao vàng phất phới trên cao!
VỌNG CỔ
5.     Nghe như trong nắng gió trời mây nơi Quảng trường Ba Đình lịch sử, lời Bác tuyên ngôn khai sinh Nhà Nước Việt Nam Dân chủ Cộng … hòa. Triệu triệu con tim thổn thức như muốn vỡ òa, khi Người hỏi thật ân cần trìu mến: “Tôi nói, đồng bào có nghe rõ không?”. Hồn thiêng núi sông vạn lòng như một, hai thời đại hòa dòng chí nguyện toàn dân. Trước mỗi khó khăn tôi rèn bản lĩnh, Hà Nội – Thăng Long sau trước vẹn toàn!
TRĂNG THU DẠ KHÚC
Sử xanh chói lọi mãi còn lưu danh những chiến công
Hà Nội anh hùng, trong bom đạn bão bùng
Làm nên “Điện Biên Phủ trên không”
“Thủ đô của phẩm giá con người” kiên trung, liệt oanh!
6.     Nhớ Thăng Long của những cuộc hưng vong, muôn vạn sức tạo nên nền thịnh trị.Nhớ Hà Nội của những ngày sáng nghiệp, trăm nghìn tim hòa nhịp trái tim hồng.
                       Cho Việt Nam tô đậm : đẹp vui hùng
                       Cho Hồng Lạc sáng ngời : chân thiện mỹ
                       Mở cỗ máy giữa Năm Châu rộng lớn
                      Tưng bừng cùng Hà Nội thăng hoa! (*)
Cần Thơ, 10g30’ ngày  28.9.2010
-----------------------------------------------------------------------------------------------
(*): Ý trong bài NGHÌN NĂM THĂNG LONG ĐẠI CÁO, tác giả VŨ NGỌC KHÁNH
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: CÕI NHỚ

CÕI NHỚ
Thơ: Nguyễn Văn Chức
Vọng cổ: Trần Tuấn Kiệt
Bé Khánh đang tham quan Văn Miếu Quốc Tử Giám - Ảnh: Trần Tuấn Kiệt
 
NÓI LỐI
(Intro bài Lý Trăng Soi)
Anh dẫn em vào cõi nhớ xưa
Thăng Long cổ kính, bóng sương mờ
Nét vàng lịch sử còn duyên nợ
Nên để mơ màng ánh tịch dương
 
VỌNG CỔ
1.     Nhớ lắm Hồ Tây nơi hai đứa cùng xem trời mây soi bóng, cành trúc chao nghiêng trong sóng gió nắng thu … vờn. Cõi nhớ miên man chan chứa những vui hờn. Yên Thái nhịp chày khua vời vợi, khắc khoải canh gà vọng Thọ Xương. Kim Liên, Thủ Lệ vương hoài niệm, ngân lạnh cả trời một tiếng chuông. Bạch Mã linh thiêng ưu phiền tan biến, thềm cũ phong sương đền xưa Trấn Vũ.
 
2.     Nhớ chuyện ngày xưa thần Kim Quy bày cách giúp An Dương Vương xây dựng Cổ Loa Thành, giặc xâm lấn bao phen đều bị đánh tan tành. Có nỏ thần tưởng giữ yên bờ cõi, đâu ngỡ cơ đồ đắm biển sâu. Ngẫm càng thương nàng công chúa Mỵ Châu, trái tim lỗi nhịp để vương sầu, yêu người, đâu ngỡ yêu thành hận, nên để oan tình gửi giếng sâu.
 
NGÂM SA MẠC
 Nhớ thưở vương triều Lý, Trần, Lê
 Non sông khuya vọng tiếng thơ truyền
 Bình Ngô đại cáo vang hào sảng
 Hịch tướng sĩ văn dậy sóng cồn
 
VỌNG CỔ
5.     Đông Đô sấm dậy rung trời biển, hào khí Đông A rạng rỡ muôn … đời. Sáng dạ vương tôn hội nghị Diên Hồng. Nhớ bóng Hồ Gươm soi ánh nguyệt. Rùa vàng, kiếm báu khí linh thiêng. Uy nghiêm thế đứng chùa Một Cột, Văn Miếu ngàn năm sáng sử xanh. Thi nhân, sĩ tử cùng tao ngộ, luận chuyện nhân sinh cõi đất lành.
 
LÝ TRĂNG SOI
 Anh cùng em
 Thăm viếng Cổ Loa Thành
 Thương tình Mỵ Châu bởi tin yêu chồng
 Cơ đồ chìm sâu mất theo nỏ thần.
 Thăm Hồ Gươm
 Trời mây xanh sắc nhắc chuyện xưa
 Thần Kim Quy dâng báu kiếm linh thiêng
 Giữ cõi bờ non nước được bình yên.
 
6.     Cõi nhớ linh thiêng bốn ngàn năm văn hiến, lưu mãi đời sau danh tiếng tự hào.
Thăng Long – Hà Nội ánh xưa xa
Soi sáng lòng ta tự thưở nào
Vui bước trên đường thiên lý mã
                  Xin cùng hòa nhịp khúc hoan ca!
Cần Thơ, 12g00’ - 4.11.2010

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI

VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI
Nhạc: Đỗ Nhuận
Lời cổ: Trần Tuấn Kiệt
NHẠC
Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả
Vút phi lao gió thổi bên bờ
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi
Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời
VỌNG CỔ
1.     Việt Nam quê hương tôi! Khúc hát từ thưở nằm nôi mẹ đã ru tôi ngủ. Yêu làm sao giông bão chưa tan lũ chồng lên lũ mà đất nước tôi vẫn anh dũng oai … hùng. Buồm rộng cánh vươn tàu vượt sóng muôn trùng. Ngắm mặt biển xanh dạt dào biển cả, la lả cánh cò vút ngọn phi lao. Trẻ ngủ say nồng trong khúc ca dao, sóng vỗ giấc mơ vượt ngàn hải lý, nối gót cha ông trui rèn ý chí, đi khắp mọi miền dựng xây đất nước.
NHẠC
Miền Nam đất nước quê hương chúng tôi
Có rừng dừa xanh xa tít chân trời
Người thiếu nữ dạt dào tình trẻ
Dáng xinh tươi đang tuổi yêu đời
Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi
Với cánh tay dựng lên đất trời
.
2.     Về với Miền Nam rừng dừa xanh trái ngọt, ngọt khúc dân ca ai hát chốn quê nhà. Ơi! khúc dân ca nghe tha thiết đậm đà. Cô em thiếu nữ áo bà ba duyên dáng, đang tuổi yêu đời gợi nhớ khách phương xa. Sông Hậu, Sông Tiền cầu mới đã bắc qua, vận hội mới mở ra cho ta tương lai mới. Phơi phới tuổi xuân ngập tràn nhựa sống, đất nước mọi miền rộng mở thênh thang.
NHẠC
Mùa Xuân đã tới quê hương chúng tôi
Mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi
Đồng xanh lúa rập rờn biển cả
Tiếng ai ru con ngủ ru hời
Đồng xanh lúa thẳng cánh bay cò bay
Đưa nước về làng quê xóm tôi
.
VỌNG CỔ
5.     Mùa xuân tới rồi đây! em ơi, mùa xuân tới! ngắm sắc đào mai say đắm phút giao … thừa. Tổ quốc tôi ơi! yêu biết mấy cho vừa! Mía ngọt chè xanh lưng đồi bông trắng, nắng ấm xuân nồng bừng sáng khắp nơi nơi. Trai gái vui mừng xuân mới hát ca, câu quan họ vô gối đầu câu vọng cổ. Con sáo sổ lồng mong ra phương bắc, chở sắc nắng phương Nam hong hương gió Sông Hồng.
NHẠC
Việt Nam yêu dấu thanh thanh lũy tre
Suối đổ về sông qua những nương chè
Dòng sông cuốn dồn về biển cả
Lứa thanh niên vui thỏa cuộc đời
Mùa Xuân tới nguồn sống đang sục sôi
Đất nước tôi Việt Nam sáng ngời
!
VỀ VỌNG CỔ
6.     Mừng Đảng quang vinh, mừng xuân đổi mới, nhớ lắm phút giao thừa Bác chúc tết năm xưa. Vạn vật sinh sôi nẩy chồi lộc biếc,Việt Nam quê hương tôi! ôi yêu mấy cho vừa!
                    Xuân sang khắp chốn nơi nơi
                   Tách chè, ly rượu gọi mời chúc xuân!
                   Vượt qua những lúc gian truân
                   Việt Nam vững bước mừng xuân huy hoàng!
Cần Thơ, 01g25’ ngày  6.11.2010
----------------------------------------------------------------------------------------------------------

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: NGÀY XUÂN THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA

NGÀY XUÂN THĂM LẠI TRƯỜNG XƯA

Trần Tuấn Kiệt

NGÂM SA MẠC
(Intro Lý Năm Căn)
Nam:         Đầu năm cùng với bạn bè
                 Về thăm trường cũ lòng nghe bồi hồi
Nữ:          Thầy cô, lớp học đây rồi
Kia là cửa sổ, chỗ ngồi thân quen!
VỌNG CỔ
1.     Nam: Ơi! tấm bảng đen nhớ ai mà phai màu lỗ chỗ, in dấu thời gian công dạy dỗ cô … thầy. Thăm lại trường xưa thương nhớ vơi đầy. Ghế đá, hàng cây, giàn hoa leo ngày ấy, thấy đông đủ trò về nên cũng vui lây. Nữ: Cội phượng già cành lá bỗng rưng rưng, trông ngọn gió xuân đếm từng kỷ niệm, cố kiếm tìm đám học trò nhỏ dễ thương mỗi độ hè về mân mê chùm phượng đỏ.
2.     Nam: Phượng đỏ mùa thi, đỏ từng tiết học, ôi nhớ biết bao tiết học sau cùng. Muốn nói với ai mà ai cũng ngại ngùng. Nữ: Chốc lát nữa thôi sẽ xa thầy xa bạn, trên vạn nẻo đường xuôi ngược, ngược xuôi. Nam: Lời cuối giảng bài, thầy đưa mắt nhìn quanh: Cố gắng học để công thành danh toại, trong mọi cuộc thi hay trong đời không nên vội, cẩn thận, khiêm nhường! Trường luôn nhớ các em!
NGÂM SA MẠC
(Intro Lý Năm Căn)
Nữ:             Đám học trò nhỏ bây giờ đã lớn
                       Nhớ ơn cô thầy nay tề tựu về đây.
Nam:          Nhớ lời giảng bài, nhớ ghế đá, hàng cây …
                       Bao kỷ niệm năm nào trào dậy không nguôi.
VỌNG CỔ
5.     Nữ: Trường cũ giờ đây dựng xây phát triển, phương tiện khang trang đang từng bước vươn … mình. Trở lại trường xưa chan chứa ân tình. Nam: Bè bạn cũ giờ đã về đông đủ, trước thăm hỏi cô thầy, sau dìu dắt đàn em. Niềm vui mừng lại được nhân thêm, đám học trò nhỏ có đứa theo nghề thầy nối bước. Nữ: Trước cổng vào ra cội phượng già xanh sắc, đang nhắc lại trong xuân lời căn dặn cô thầy.
LÝ NĂM CĂN
 Nam:         Ngày xuân, thăm lại trường xưa
                        Hàng cây thắm sắc tươi xanh
                        Bao tháng năm trôi qua nhanh
                       Thầy cô tóc xanh nay ngả bạc
Nữ:           Trò xưa, bao lứa thành danh
Về đây, chung sức dựng xây
Tô điểm trường xưa, khôn xiết mừng vui!
6.     Nam: Thầy cũ trường xưa vẫn tháng năm lẳng lặng, nâng bước học trò chắp cánh tương lai. Về lại trường xưa lòng mừng vui khôn xiết, trong tiết xuân sang trời đất cũng giao tình.
Nữ:            Ngày xuân cùng với bạn mình
Về thăm trường cũ nghĩa tình ân sâu
Nam:         Dù đi bất cứ nơi đâu
                 Ơn thầy, tình bạn bền lâu ta giữ gìn!
Caàn Thô, 13g00’ - 22.11.2010

SÁNG TÁC BÀI CA CỔ MỚI: DẢI ĐẤT MIỀN TRUNG

DẢI ĐẤT MIỀN TRUNG
Thơ:Trần Thị Thanh Hoa
Vọng cổ: Trần Tuấn Kiệt
HÒ HUẾ
À … ơi … ới … à … ơi … a … à … ơi
Dải đất Miền Trung nhỏ hẹp eo thon
Mưa, nắng, gió bào mòn từng lớp đất
Bãi cát mênh mông mẹ gánh gồng nặng nhọc
Cha gù lưng lọc cọc đẩy xe thồ
VỌNG CỔ
1.     À … ơi … ới … à … ơi … a … à … ơi, bãi cát mênh mông mẹ gánh gồng nặng nhọc, cha gù lưng lọc cọc đẩy xe … thồ. Mùa nắng ruộng khô, khô cả ao hồ. Dải đất nghèo con mang theo vào ký ức, bờ vực nằm kề vách núi cheo leo. Xóm thôn nghèo người lam lũ xác xơ, giấc ngủ trẻ thơ cơn gió lào đánh thức. Đường về Miền Trung như mơ như thực, xanh biếc lượn lờ biển uốn mờ chân núi.
2.     Đường về Miền Trung xa lơ xa lắc, ai dắt dìu ai mà đồi nối lưng đồi. Về lại Miền Trung nghe thương nhớ bồi hồi. Núi nối đuôi nhau kéo dài xa mãi, tiếng ai hát giữa đồi hay tiếng suối ru mây. Mỏi gối vượt đèo mây vắt vẻo dừng chân, ngắm bãi cát oằn mình lăn trong gió. Ngoài biển khơi ánh đèn heo hắt đỏ, sáng mai về tôm cá có đầy khoang.
NGÂM SA MẠC
Dải đất Miền Trung kiên gan anh dũng
Mưa lũ, bão bùng nào dễ lung lay
Dưới sóng bạc đầu trên mây bay vờn sương khói
Giữa lưng chừng cây cối bạt ngàn xanh
VỌNG CỔ
5.     Đường về Miền Trung loanh quanh, khúc khuỷu, ai có biểu ai đâu mà sao nặng trĩu ân … tình. Dải đất Miền Trung hay dải đất quê mình ?! Dải đất Miền Trung lũ chồng bão lũ, quạt đuổi gió lào canh giấc ngủ con thơ. Đường về Miền Trung như thực như mơ, nắng táp bờ vai, bụi cài mi mắt. Se thắt lòng ai mỗi lần trở lại, thương quá là thương dải đất kiên cường.
LÝ TRĂNG SOI
 Ơi Miền Trung!
 Dải đất kiên gan anh hùng
 Vượt ngàn gian nan nắng mưa bão bùng
 Lòng người kiên trung quyết không đổi dời.
 Ơi Miền Trung!
 Vượt qua bão lũ ra sức dựng xây  
 Người đi xa, nơi phương ấy có hay
 Dải đất này đang thay đổi ngày đêm!
6.     Dải đất Miền Trung kiên cường bất khuất, son sắt thủy chung để ai nhớ thương hoài.
Dải đất Miền Trung sợi chỉ kéo dài
Dẻo dai néo hai miền Nam – Bắc
Dải đất Miền Trung một lòng son sắt
                 Nối đất nước liền từ Bắc vào Nam!
Caàn Thô, 23g15’ - 25.11.2010

Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010

HAI CÁNH CHIM NON
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
                    Trưa nay mưa về, mưa không báo trước,
                    Cây cỏ, muôn loài, đẫm ướt dưới mưa,
                    Nước muốn thoát ra mương nhưng vì thương sân gạch,
                    Rồi mãi nằm lì, ì ạch ôm sân.
VỌNG CỔ
1.     Mưa thương nhớ ai, mưa về vội vã, bụi lá bay bay, hàng cây nghiêng ngã, lã chã mưa rơi, không nói nên … lời. Vương vấn làm chi chuyện mưa nắng cuộc đời. Một buổi vui chơi mang đầy ngẫu hứng, bất chợt mây dừng, tuôn hạt lệ rơi. Buồn làm chi đây chỉ cuộc chơi, sao tâm sự đầy vơi, lo sầu thua được. Mưa buông mình lá úa cũng rơi rơi, dâng cho đời bao chồi xanh lộc mới!
2.     Rũ bụi thời gian, khoác lên làn áo mới, phơi phới chồi xanh, cây nảy lộc đâm chồi. Gió thổi mây trôi, mây giận gió rồi. Mây đòi gió đưa mây trở lại, góp trận mưa này cho thật mát cỏ cây. Chim lạc bầy kêu chiu chíu thê lương, thương cho nó chưa hay mây bay trở lại. Mây lại về, còn rủ thật đông, sấm chớp mưa dông bầy chim không kịp trú.
CHIÊU QUÂN(9 câu đầu, nhịp đôi)
                         1. Mưa lại (về), thêm nặng (hạt),
                         2. (+)(+)
                         3. Chim lạc (bầy), bay kêu (bạn),
                         4. Cây đè (--), thiệt mạng (--),
                         5. Cánh chim (non) vĩnh viễn xa (bầy),
                         6. (+)(+)
                         7. Bầy (chim) đang trú (mưa),
                         8. Cùng (kêu) (--) chíu (chíu) (--)
                         9. Đưa tiễn (bạn) tiếng kêu não (nề)!
VỌNG CỔ
5.     Cứ ngỡ về chơi, mưa đâu ngờ giờ gây ra thảm trạng. Chim lẻ bạn khóc than, nước cũng tràn qua mương cạn, đưa xác chim non xa bạn muôn ... đời. Thương cánh chim non chưa tung cánh lưng trời. Một cơn mưa trưa bỗng về bất chợt, hời hợt vô tình lẻ bạn chim non. Nước trườn mình, buồn rời sân gạch héo hon, ôi thôi! thêm một xác chim non cuốn tròn theo nước. Hai cánh chim non không còn theo bầy nữa, để lại trong mưa một khúc tình buồn.
6.     Mương cạn làm mồ, thay tổ chim non. Sân gạch bơ vơ, ngóng chờ đôi chim nhỏ. Cây cỏ dẫu xanh tươi, nhưng tiếng cười vụt tắt, se thắt quặn lòng, tận chín tầng không. Trời vẫn mưa dông, thét gào sấm chớp, gió cuốn, sân đầy cây lá bay rơi. Bầy chim ướt lông, không buồn kêu nữa, tựa cửa nhìn ra mương cạn than rằng:
                                        Khi không có trận mưa trưa,
                                        Mưa kia chưa tạnh, lệ mưa cạn nguồn!
                                        Mưa ơi! một phút vô tình,
                                        Lợi cây hại thú mưa mình hay chăng !?
Cần Thơ, 13g15’ Trưa 01.7.2010
HOA BÉN ĐÒNG
Trần Tuấn Kiệt
NỐI LỐI
 Em sinh ra từ một nơi xa lắm,
 Tổ tiên em bao đời sống trong đài các, cao sang,
 Ngày tổ tiên em có mặt ở thế gian,
 Nhân loại hân hoan với ánh sáng chói chan không ít phần kinh ngạc!
LÝ CON KHỈ
 Nhớ xiết bao năm đó,
Ở tít tận trời xa,
Tổ tiên em ra đời!
            Tiễn bóng đêm xa dần!
            Bao vui mừng hân hoan,
            Đến khắp cùng thế gian.
            Trải qua bao ngày tháng,
Tổ tiên dần rời xa,
Đến khi em ra đời!
            Đẹp xinh hơn bao lần!
            Đi khắp miền nhân gian,
           Tang! Tính tình tính tang!
VỌNG CỔ
1.     Từ giã tổ tiên, rời khỏi quyền uy, em đi cùng khắp chốn, bất kể ngày đêm, sang hèn sớm tối, lẻ bóng đơn côi, em tôi đi khắp bốn phương … trời. Đem tuổi thanh xuân cống hiến cho đời. Từ chỗ vui chơi, đến khu công nghiệp, mưa nắng bốn mùa xuân hạ thu đông. Dáng mẫu em nhiều kiểu, nhiều dòng, tròn rộng dẹp dài, từ biệt thự đến nhà nông, chật rộng, thấp cao nơi nào cũng tới, phơi phới tuổi xuân thì, quản gì mưa nắng!
2.     Những đêm không trăng, làng quê thanh vắng, em thức thay trăng thâu ngắn đêm dài, chăm chỉ hăng say năm tháng miệt mài. Biệt thự cao sang em làm nàng công chúa, về ruộng lúa quê mùa em là nàng Tấm nết na, tàu đi biển xa em là hải đăng chỉ lối, bóng tối ùa về em cản lối không cho. Khúc khuỷu quanh co, em lo em đứng, tạo thuận lợi vui mừng đi đứng trong đêm thâu.
LÝ CON SÁO
 Đâu quản chi!
 Em đi khắp mọi miền nhân gian,
 Nào kể hèn sang,
 Em hóa thân, hợp cảnh, hợp tình,
 Đến với mọi gia đình!
 Em về! bóng đêm không giăng lối,
 Khắp xóm thôn hát vui hò reo,
 Em không về! bóng đêm giăng lối,
 Bao lối quen vắng em, nằm chèo queo!
VỌNG CỔ
5.     Thôn xóm vắng em, bóng đêm về ngự trị, bà con miền quê đam mê khi em về ở, sao em nỡ mãi đi nơi chốn đô … thành. Tính nết em dẫu bà con có lúc chưa rành. Em đâu giận, em chỉ tạm về thành thị, rèn luyện kiên trì, để bền bỉ ở miền quê. Mỗi đêm về bên rẫy thanh long, em sưởi, em hong cho thanh long kết quả, ra cả vuông tôm em dòm con nước, rước gió, xua mây, xoay bọt khí cho đều.
6.     Các anh trai làng càng quý càng yêu, xúm xích đùa trêu em mỗi khi chiều xuống. Biết em nết na nên má ba cũng muốn, con dâu nhà mình phải chính là em. Em biết chuyện, thẹn thùng không nói gì thêm, cứ mỗi đêm đêm một mình em thao thức, cực khổ nắng mưa, chiều trưa sớm tối, cưới hỏi chưa diễn ra mà em đã đi xa rồi!
Em về từ chốn xa xôi,
Xóa tan bóng tối, đưa tôi qua mọi miền!
Em đi hóa kiếp bông tiên,
                 Đêm đêm bông trổ - Anh gọi hoa bén đòng.
Caàn Thô, 11g35’ - 13.7.2010

LY RƯỢU TÂN TRỤ
(Kính dâng hương hồn ông bà nội, Xã Đức Tân, Huyện Tân Trụ, Tỉnh Long An)
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
Về Tân Trụ cùng họ hàng bên ly rượu,
Đông đủ, đậm đà, rôm rả cười vui,
Lòng lâng lâng pha lẫn phút bùi ngùi,
Đường về Tân Trụ còn thơm mùi bê tông, nhựa mới!
LÝ SON SẮC
 Xa cách xa bao ngày,
 Nay cháu con quay về,
 Bên từng con đê,
 Trải dài bê tông,
             Lúa hát ca vui mừng,
             Mà rưng rưng đếm xem thời gian,
             Ba mươi lăm năm rồi,
             Ngày nội xa cháu con, làng quê,
             Ngày xưa mưa giăng lối về,
             Đàn cháu con khóc tiếc thương nội ơi!
VỌNG CỔ
1.     Ngày đó mưa rơi, đường đầy bùn đỏ, con còn nhỏ theo mẹ cha về thọ tang nội, lội bộ dưới mưa ngược gió băng … đồng. Trời chập choạng vào đêm thêm nặng trĩu lòng. Ở tận Ngã Năm con về Tân Trụ, đến ngã ba Bình Tịnh rồi, sắp tới xã Đức Tân. Tuổi mới lên năm, con lầm bầm miệng trách, ai “lấy nội” mình mà “nội mất” vậy ba ?! còn cả nhà phải lặn lội đường xa, ròng rã một ngày, con khóc kêu than! bụng đói!
2.     Khách đến phân ưu, mời nhau trà rượu, có vị khách cho con uống rượu một ly đầy. Ba mẹ nào đâu hay biết chuyện này. Khi giờ lễ khuya lúc mọi người đang lạy, con say rượu bất ngờ quờ quạng ngã ngang, bà con họ hàng tất bật hoang mang, ba mẹ chạy sang ẩm con lên giường chăm sóc, ngày khóc đêm say trong ngày nội mất, ly rượu Tân Trụ ân tình đưa con tìm giấc ngủ sâu.
NỐI LỐI
   Ba mươi lăm năm qua, bà con người còn, người mất,
Ly rượu ân tình, con cất giữ đến hôm nay,
Gió sông Vàm Cỏ Tây như hay biết chuyện con về,
Chở mùi nhựa, bê tông mới quyện với cùng hương lúa.
LÝ BÔNG DỪA
 Nay về lòng xiết vui mừng,
 Đồng xanh bát ngát hát chào đón con,
 Dòng sông vàm cỏ vẫn xanh trong,
 Hình như ông bà cười cho quà bánh ngon!
 Đường bê tông xe gắn máy chạy bon bon,
 Bà con họ hàng xây cất nhà khang trang!
VỌNG CỔ
5.     Con trở về đây cùng vợ con đầy đủ, ly rượu ngày xưa cũng đưa con tìm giấc ngủ say … nồng. Nhà nội xưa nay vẫn ở giữa đồng, ba mươi lăm năm xóm làng thay đổi, con cháu Bác Hai bây giờ vẫn đang ở tại ngôi, lòng bồi hồi khi viếng nhà, mộ bà ông, thấy dây thanh long quấn vòng thân cau lão, con chim sáo bay ra ngó người khách lạ, nó nào có biết đâu cháu nội ông về!
(nghỉ 10 nhịp)
6.     Giỗ ông bà xưa nay cúng ở nhà Bác Ba, Bác Ba đã đi xa ba năm nay nên Anh Toàn thay Bác Ba lo cúng, ly rượu chung trà, gà vịt thịt xôi, hoa quả bánh tây, khói bay nghi ngút. Bên nội tám người, Ba con là út, cùng cầu chúc ông bà siêu thoát hoàn nguyên, dù cháu con nào cũng có cảnh riêng, nhưng giờ phút thiêng liêng vẫn tề tựu đủ đầy.
 Con về Tân Trụ chiều nay,
 Nhớ hoài ly rượu con say năm nào,
Tình thương quê nội dạt dào,
                  Như nước sông vàm cỏ, một màu xanh trong!
Caàn Thô, 13g00’ - 20.7.2010

KHI BA VẮNG NHÀ
(Kỷ niệm ngày 27.7.2010)
Trần Tuấn Kiệt
Hò ơ…ơ, làm ba ai chẳng một lần,
Vắng nhà một chuyến viếng gần, thăm xa,
Chiều nay thằng bé vắng ba,
Tối lên giường hỏi mẹ … hò … ơ … ờ,
Tối lên giường hỏi mẹ, ba con đâu rồi ?!
VỌNG CỔ
1.     Thương lắm con tôi, tối lên giường hỏi mẹ, mẹ điện cho ba để ba lẹ mau … về. Cứ mỗi chiều buông là ba đã ở cận kề. Mà chiều nay sao ba chưa về vậy mẹ, chừng nào ba về hả mẹ ? mẹ ơi! Khi ba về, thay đồ mới cho con, ba chở mẹ con đi một vòng dạo phố, mua cái bánh bao có hai trứng cút, rồi lúc con ăn ba ngồi ba đút.
2.     Thằng bé mong ba từng giờ từng phút, nút từng ngụm sữa trong chai mà miệng nhắc ba hoài. Dù nó vắng ba chưa được một ngày. Sáng ba đi khi bé còn đang ngủ, trời đầy sương mù vây phủ bay bay, lúc ba về thì bé đã ngủ say, nó nào hay ba về đang nằm kế, trong giấc ngủ mê lúc cười lúc mếu, miệng kêu ba về! dù nó đang ngủ say.
LÝ BÔNG DỪA
 Ba về nằm kế bên con,
 Mà con đâu có hay ba về trong đêm,
 Trời khuya sương xuống giăng giăng,
 Màn chăn nào bằng khi ba nằm bên con,
 Nhìn con say giấc ngủ ngon,
 Lòng ba vui mừng, mong con mình lớn nhanh!
VỌNG CỔ
5.     Con lớn khôn nhanh qua từng ngày từng tháng, con nhìn thấy ba khi trời vừa hé sáng, miệng gọi ba ơi! í ới vui … mừng. Ba ơi! hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần, lát nữa ăn sáng xong ba chở con đi siêu thị, ba còn tiền ?! mua bánh bao nữa nghen ba. Trời sáng hẳn rồi mà bé chưa chịu ra, vẫn nằm lại trên giường ê a kể chuyện. Chuyện ở nhà những lúc vắng ba, mà ba có đi đâu xa chiều ba nhớ phải về!
6.     Sáng viếng nghĩa trang, miên man dòng suy nghĩ, mình chỉ vắng nhà một ngày con nhớ con thương. Còn các anh đã mấy chục năm trường, dãi nắng dầm sương tình thương trải vương theo ngày tháng, trong các anh có anh con còn chưa biết mặt, có anh còn chưa kịp đặt tên con. Tròn phận nước non anh xa con thơ dại, vì tương lai nước non anh sá ngại thân mình.
Anh đi để lại thâm tình,
Để ngày độc lập hòa bình cho cháu con,
Còn trời, còn nước, còn non,
                 Ơn các anh! con cháu mãi còn khắc ghi!
Caàn Thô, 9g00’ - 26.7.2010

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

VÁN CỜ SUI GIA
(Vọng cổ hài)
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
Con pháo giác của chị sui thiệt là quá ác
Vây hãm thành, cày nát quân tôi
Phút chốc thôi! ông tướng còn lại mồ côi
Đang bí lối, không còn đường bôn tẩu!
VỌNG CỔ
1.     Lỗi tại tôi do coi thường sức cờ của chị sui rồi đi ẩu, để tướng tôi đường bôn tẩu cũng không … còn. Pháo giác của chị sui quá ác khi ra đòn, ôi còn đâu thế cờ đang cân sức, hai bên chực chờ mục kích lẫn nhau, cứ ngỡ sức cờ của chị không cao, tôi đẩy quân mau sang hà tất cả, bỏ lại bên nhà một mình quân mã, trong trận hỏa công chị ra đòn pháo giác!
2.     Khai cuộc chơi thấy chị lơi đòn pháo giác, tôi cứ mãi gác canh cái nước pháo đầu. Để rồi giờ đây ôm lấy nỗi sầu. Pháo năm tấn tư rồi nằm thừ ra đó, con pháo đỏ bỏ nhà ham tấn công xa, chị bất ngờ mã pháo dâng biên, xe xuyên tâm nằm gần ông tướng đỏ. Chị ngó nhìn tôi hỏi: có hồi không anh sui hỡi! bởi còn hai nước cờ tui thắng anh sui!
LÝ BÔNG DỪA
 Tôi ngồi rồi kiểm quân cờ
 Cờ đang thế thắng bây giờ để thua
 Nhìn quân xanh nó đứng vây quanh
 Mình ông tướng buồn, hai dòng lệ tuôn
 Rồi tôi nói với chị sui
 Chị cho tôi mời … ván cờ … thứ hai!
VỌNG CỔ
5.     Sắp bàn mới chơi, chị mời tôi đi trước! Tôi bắt con chốt ba tấn một nước canh … hà. Chị khéo léo mời tôi thêm một tách trà, chị chủ nhà còn tôi là khách, tách trà này uống sáng nước nghe anh sui! Tay cầm tách trà, tay còn lại cứ quơ, mắt lờ đờ ngó quân cờ lúc mờ lúc rõ, tôi cầm quân xanh – Chị nhắc quân anh là đỏ, anh bỏ tay tui ra! … Xin lỗi chị tôi cầm nhầm!
6.     Lòng mừng thầm thấy con tượng chị sui, bay tới hay lui cũng không còn được nữa, tôi liền lệnh phi nhanh nước ngựa, lựa chỗ nằm, nhắm đánh con tượng xanh. Nhưng nào ngờ chị suy tính rất nhanh, đưa quân xanh vào thế liên hoàn kết chặt, mai phục bắt con đợi tôi hao mòn sức lực, phản công cực nhanh chị đánh lại nước pháo đầu!
Tính hầu sui một ván cờ,
Nào ngờ thua cuộc, tôi mời hầu ván hai,
Pháo đầu pháo giác ra tay!
                 Cả hai lần thắng cuộc… đều thuộc về chị sui!
Caàn Thô, 9g00’ - 29.7.2010