Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010

HAI CÁNH CHIM NON
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
                    Trưa nay mưa về, mưa không báo trước,
                    Cây cỏ, muôn loài, đẫm ướt dưới mưa,
                    Nước muốn thoát ra mương nhưng vì thương sân gạch,
                    Rồi mãi nằm lì, ì ạch ôm sân.
VỌNG CỔ
1.     Mưa thương nhớ ai, mưa về vội vã, bụi lá bay bay, hàng cây nghiêng ngã, lã chã mưa rơi, không nói nên … lời. Vương vấn làm chi chuyện mưa nắng cuộc đời. Một buổi vui chơi mang đầy ngẫu hứng, bất chợt mây dừng, tuôn hạt lệ rơi. Buồn làm chi đây chỉ cuộc chơi, sao tâm sự đầy vơi, lo sầu thua được. Mưa buông mình lá úa cũng rơi rơi, dâng cho đời bao chồi xanh lộc mới!
2.     Rũ bụi thời gian, khoác lên làn áo mới, phơi phới chồi xanh, cây nảy lộc đâm chồi. Gió thổi mây trôi, mây giận gió rồi. Mây đòi gió đưa mây trở lại, góp trận mưa này cho thật mát cỏ cây. Chim lạc bầy kêu chiu chíu thê lương, thương cho nó chưa hay mây bay trở lại. Mây lại về, còn rủ thật đông, sấm chớp mưa dông bầy chim không kịp trú.
CHIÊU QUÂN(9 câu đầu, nhịp đôi)
                         1. Mưa lại (về), thêm nặng (hạt),
                         2. (+)(+)
                         3. Chim lạc (bầy), bay kêu (bạn),
                         4. Cây đè (--), thiệt mạng (--),
                         5. Cánh chim (non) vĩnh viễn xa (bầy),
                         6. (+)(+)
                         7. Bầy (chim) đang trú (mưa),
                         8. Cùng (kêu) (--) chíu (chíu) (--)
                         9. Đưa tiễn (bạn) tiếng kêu não (nề)!
VỌNG CỔ
5.     Cứ ngỡ về chơi, mưa đâu ngờ giờ gây ra thảm trạng. Chim lẻ bạn khóc than, nước cũng tràn qua mương cạn, đưa xác chim non xa bạn muôn ... đời. Thương cánh chim non chưa tung cánh lưng trời. Một cơn mưa trưa bỗng về bất chợt, hời hợt vô tình lẻ bạn chim non. Nước trườn mình, buồn rời sân gạch héo hon, ôi thôi! thêm một xác chim non cuốn tròn theo nước. Hai cánh chim non không còn theo bầy nữa, để lại trong mưa một khúc tình buồn.
6.     Mương cạn làm mồ, thay tổ chim non. Sân gạch bơ vơ, ngóng chờ đôi chim nhỏ. Cây cỏ dẫu xanh tươi, nhưng tiếng cười vụt tắt, se thắt quặn lòng, tận chín tầng không. Trời vẫn mưa dông, thét gào sấm chớp, gió cuốn, sân đầy cây lá bay rơi. Bầy chim ướt lông, không buồn kêu nữa, tựa cửa nhìn ra mương cạn than rằng:
                                        Khi không có trận mưa trưa,
                                        Mưa kia chưa tạnh, lệ mưa cạn nguồn!
                                        Mưa ơi! một phút vô tình,
                                        Lợi cây hại thú mưa mình hay chăng !?
Cần Thơ, 13g15’ Trưa 01.7.2010
HOA BÉN ĐÒNG
Trần Tuấn Kiệt
NỐI LỐI
 Em sinh ra từ một nơi xa lắm,
 Tổ tiên em bao đời sống trong đài các, cao sang,
 Ngày tổ tiên em có mặt ở thế gian,
 Nhân loại hân hoan với ánh sáng chói chan không ít phần kinh ngạc!
LÝ CON KHỈ
 Nhớ xiết bao năm đó,
Ở tít tận trời xa,
Tổ tiên em ra đời!
            Tiễn bóng đêm xa dần!
            Bao vui mừng hân hoan,
            Đến khắp cùng thế gian.
            Trải qua bao ngày tháng,
Tổ tiên dần rời xa,
Đến khi em ra đời!
            Đẹp xinh hơn bao lần!
            Đi khắp miền nhân gian,
           Tang! Tính tình tính tang!
VỌNG CỔ
1.     Từ giã tổ tiên, rời khỏi quyền uy, em đi cùng khắp chốn, bất kể ngày đêm, sang hèn sớm tối, lẻ bóng đơn côi, em tôi đi khắp bốn phương … trời. Đem tuổi thanh xuân cống hiến cho đời. Từ chỗ vui chơi, đến khu công nghiệp, mưa nắng bốn mùa xuân hạ thu đông. Dáng mẫu em nhiều kiểu, nhiều dòng, tròn rộng dẹp dài, từ biệt thự đến nhà nông, chật rộng, thấp cao nơi nào cũng tới, phơi phới tuổi xuân thì, quản gì mưa nắng!
2.     Những đêm không trăng, làng quê thanh vắng, em thức thay trăng thâu ngắn đêm dài, chăm chỉ hăng say năm tháng miệt mài. Biệt thự cao sang em làm nàng công chúa, về ruộng lúa quê mùa em là nàng Tấm nết na, tàu đi biển xa em là hải đăng chỉ lối, bóng tối ùa về em cản lối không cho. Khúc khuỷu quanh co, em lo em đứng, tạo thuận lợi vui mừng đi đứng trong đêm thâu.
LÝ CON SÁO
 Đâu quản chi!
 Em đi khắp mọi miền nhân gian,
 Nào kể hèn sang,
 Em hóa thân, hợp cảnh, hợp tình,
 Đến với mọi gia đình!
 Em về! bóng đêm không giăng lối,
 Khắp xóm thôn hát vui hò reo,
 Em không về! bóng đêm giăng lối,
 Bao lối quen vắng em, nằm chèo queo!
VỌNG CỔ
5.     Thôn xóm vắng em, bóng đêm về ngự trị, bà con miền quê đam mê khi em về ở, sao em nỡ mãi đi nơi chốn đô … thành. Tính nết em dẫu bà con có lúc chưa rành. Em đâu giận, em chỉ tạm về thành thị, rèn luyện kiên trì, để bền bỉ ở miền quê. Mỗi đêm về bên rẫy thanh long, em sưởi, em hong cho thanh long kết quả, ra cả vuông tôm em dòm con nước, rước gió, xua mây, xoay bọt khí cho đều.
6.     Các anh trai làng càng quý càng yêu, xúm xích đùa trêu em mỗi khi chiều xuống. Biết em nết na nên má ba cũng muốn, con dâu nhà mình phải chính là em. Em biết chuyện, thẹn thùng không nói gì thêm, cứ mỗi đêm đêm một mình em thao thức, cực khổ nắng mưa, chiều trưa sớm tối, cưới hỏi chưa diễn ra mà em đã đi xa rồi!
Em về từ chốn xa xôi,
Xóa tan bóng tối, đưa tôi qua mọi miền!
Em đi hóa kiếp bông tiên,
                 Đêm đêm bông trổ - Anh gọi hoa bén đòng.
Caàn Thô, 11g35’ - 13.7.2010

LY RƯỢU TÂN TRỤ
(Kính dâng hương hồn ông bà nội, Xã Đức Tân, Huyện Tân Trụ, Tỉnh Long An)
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
Về Tân Trụ cùng họ hàng bên ly rượu,
Đông đủ, đậm đà, rôm rả cười vui,
Lòng lâng lâng pha lẫn phút bùi ngùi,
Đường về Tân Trụ còn thơm mùi bê tông, nhựa mới!
LÝ SON SẮC
 Xa cách xa bao ngày,
 Nay cháu con quay về,
 Bên từng con đê,
 Trải dài bê tông,
             Lúa hát ca vui mừng,
             Mà rưng rưng đếm xem thời gian,
             Ba mươi lăm năm rồi,
             Ngày nội xa cháu con, làng quê,
             Ngày xưa mưa giăng lối về,
             Đàn cháu con khóc tiếc thương nội ơi!
VỌNG CỔ
1.     Ngày đó mưa rơi, đường đầy bùn đỏ, con còn nhỏ theo mẹ cha về thọ tang nội, lội bộ dưới mưa ngược gió băng … đồng. Trời chập choạng vào đêm thêm nặng trĩu lòng. Ở tận Ngã Năm con về Tân Trụ, đến ngã ba Bình Tịnh rồi, sắp tới xã Đức Tân. Tuổi mới lên năm, con lầm bầm miệng trách, ai “lấy nội” mình mà “nội mất” vậy ba ?! còn cả nhà phải lặn lội đường xa, ròng rã một ngày, con khóc kêu than! bụng đói!
2.     Khách đến phân ưu, mời nhau trà rượu, có vị khách cho con uống rượu một ly đầy. Ba mẹ nào đâu hay biết chuyện này. Khi giờ lễ khuya lúc mọi người đang lạy, con say rượu bất ngờ quờ quạng ngã ngang, bà con họ hàng tất bật hoang mang, ba mẹ chạy sang ẩm con lên giường chăm sóc, ngày khóc đêm say trong ngày nội mất, ly rượu Tân Trụ ân tình đưa con tìm giấc ngủ sâu.
NỐI LỐI
   Ba mươi lăm năm qua, bà con người còn, người mất,
Ly rượu ân tình, con cất giữ đến hôm nay,
Gió sông Vàm Cỏ Tây như hay biết chuyện con về,
Chở mùi nhựa, bê tông mới quyện với cùng hương lúa.
LÝ BÔNG DỪA
 Nay về lòng xiết vui mừng,
 Đồng xanh bát ngát hát chào đón con,
 Dòng sông vàm cỏ vẫn xanh trong,
 Hình như ông bà cười cho quà bánh ngon!
 Đường bê tông xe gắn máy chạy bon bon,
 Bà con họ hàng xây cất nhà khang trang!
VỌNG CỔ
5.     Con trở về đây cùng vợ con đầy đủ, ly rượu ngày xưa cũng đưa con tìm giấc ngủ say … nồng. Nhà nội xưa nay vẫn ở giữa đồng, ba mươi lăm năm xóm làng thay đổi, con cháu Bác Hai bây giờ vẫn đang ở tại ngôi, lòng bồi hồi khi viếng nhà, mộ bà ông, thấy dây thanh long quấn vòng thân cau lão, con chim sáo bay ra ngó người khách lạ, nó nào có biết đâu cháu nội ông về!
(nghỉ 10 nhịp)
6.     Giỗ ông bà xưa nay cúng ở nhà Bác Ba, Bác Ba đã đi xa ba năm nay nên Anh Toàn thay Bác Ba lo cúng, ly rượu chung trà, gà vịt thịt xôi, hoa quả bánh tây, khói bay nghi ngút. Bên nội tám người, Ba con là út, cùng cầu chúc ông bà siêu thoát hoàn nguyên, dù cháu con nào cũng có cảnh riêng, nhưng giờ phút thiêng liêng vẫn tề tựu đủ đầy.
 Con về Tân Trụ chiều nay,
 Nhớ hoài ly rượu con say năm nào,
Tình thương quê nội dạt dào,
                  Như nước sông vàm cỏ, một màu xanh trong!
Caàn Thô, 13g00’ - 20.7.2010

KHI BA VẮNG NHÀ
(Kỷ niệm ngày 27.7.2010)
Trần Tuấn Kiệt
Hò ơ…ơ, làm ba ai chẳng một lần,
Vắng nhà một chuyến viếng gần, thăm xa,
Chiều nay thằng bé vắng ba,
Tối lên giường hỏi mẹ … hò … ơ … ờ,
Tối lên giường hỏi mẹ, ba con đâu rồi ?!
VỌNG CỔ
1.     Thương lắm con tôi, tối lên giường hỏi mẹ, mẹ điện cho ba để ba lẹ mau … về. Cứ mỗi chiều buông là ba đã ở cận kề. Mà chiều nay sao ba chưa về vậy mẹ, chừng nào ba về hả mẹ ? mẹ ơi! Khi ba về, thay đồ mới cho con, ba chở mẹ con đi một vòng dạo phố, mua cái bánh bao có hai trứng cút, rồi lúc con ăn ba ngồi ba đút.
2.     Thằng bé mong ba từng giờ từng phút, nút từng ngụm sữa trong chai mà miệng nhắc ba hoài. Dù nó vắng ba chưa được một ngày. Sáng ba đi khi bé còn đang ngủ, trời đầy sương mù vây phủ bay bay, lúc ba về thì bé đã ngủ say, nó nào hay ba về đang nằm kế, trong giấc ngủ mê lúc cười lúc mếu, miệng kêu ba về! dù nó đang ngủ say.
LÝ BÔNG DỪA
 Ba về nằm kế bên con,
 Mà con đâu có hay ba về trong đêm,
 Trời khuya sương xuống giăng giăng,
 Màn chăn nào bằng khi ba nằm bên con,
 Nhìn con say giấc ngủ ngon,
 Lòng ba vui mừng, mong con mình lớn nhanh!
VỌNG CỔ
5.     Con lớn khôn nhanh qua từng ngày từng tháng, con nhìn thấy ba khi trời vừa hé sáng, miệng gọi ba ơi! í ới vui … mừng. Ba ơi! hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần, lát nữa ăn sáng xong ba chở con đi siêu thị, ba còn tiền ?! mua bánh bao nữa nghen ba. Trời sáng hẳn rồi mà bé chưa chịu ra, vẫn nằm lại trên giường ê a kể chuyện. Chuyện ở nhà những lúc vắng ba, mà ba có đi đâu xa chiều ba nhớ phải về!
6.     Sáng viếng nghĩa trang, miên man dòng suy nghĩ, mình chỉ vắng nhà một ngày con nhớ con thương. Còn các anh đã mấy chục năm trường, dãi nắng dầm sương tình thương trải vương theo ngày tháng, trong các anh có anh con còn chưa biết mặt, có anh còn chưa kịp đặt tên con. Tròn phận nước non anh xa con thơ dại, vì tương lai nước non anh sá ngại thân mình.
Anh đi để lại thâm tình,
Để ngày độc lập hòa bình cho cháu con,
Còn trời, còn nước, còn non,
                 Ơn các anh! con cháu mãi còn khắc ghi!
Caàn Thô, 9g00’ - 26.7.2010

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

VÁN CỜ SUI GIA
(Vọng cổ hài)
Trần Tuấn Kiệt
NÓI LỐI
Con pháo giác của chị sui thiệt là quá ác
Vây hãm thành, cày nát quân tôi
Phút chốc thôi! ông tướng còn lại mồ côi
Đang bí lối, không còn đường bôn tẩu!
VỌNG CỔ
1.     Lỗi tại tôi do coi thường sức cờ của chị sui rồi đi ẩu, để tướng tôi đường bôn tẩu cũng không … còn. Pháo giác của chị sui quá ác khi ra đòn, ôi còn đâu thế cờ đang cân sức, hai bên chực chờ mục kích lẫn nhau, cứ ngỡ sức cờ của chị không cao, tôi đẩy quân mau sang hà tất cả, bỏ lại bên nhà một mình quân mã, trong trận hỏa công chị ra đòn pháo giác!
2.     Khai cuộc chơi thấy chị lơi đòn pháo giác, tôi cứ mãi gác canh cái nước pháo đầu. Để rồi giờ đây ôm lấy nỗi sầu. Pháo năm tấn tư rồi nằm thừ ra đó, con pháo đỏ bỏ nhà ham tấn công xa, chị bất ngờ mã pháo dâng biên, xe xuyên tâm nằm gần ông tướng đỏ. Chị ngó nhìn tôi hỏi: có hồi không anh sui hỡi! bởi còn hai nước cờ tui thắng anh sui!
LÝ BÔNG DỪA
 Tôi ngồi rồi kiểm quân cờ
 Cờ đang thế thắng bây giờ để thua
 Nhìn quân xanh nó đứng vây quanh
 Mình ông tướng buồn, hai dòng lệ tuôn
 Rồi tôi nói với chị sui
 Chị cho tôi mời … ván cờ … thứ hai!
VỌNG CỔ
5.     Sắp bàn mới chơi, chị mời tôi đi trước! Tôi bắt con chốt ba tấn một nước canh … hà. Chị khéo léo mời tôi thêm một tách trà, chị chủ nhà còn tôi là khách, tách trà này uống sáng nước nghe anh sui! Tay cầm tách trà, tay còn lại cứ quơ, mắt lờ đờ ngó quân cờ lúc mờ lúc rõ, tôi cầm quân xanh – Chị nhắc quân anh là đỏ, anh bỏ tay tui ra! … Xin lỗi chị tôi cầm nhầm!
6.     Lòng mừng thầm thấy con tượng chị sui, bay tới hay lui cũng không còn được nữa, tôi liền lệnh phi nhanh nước ngựa, lựa chỗ nằm, nhắm đánh con tượng xanh. Nhưng nào ngờ chị suy tính rất nhanh, đưa quân xanh vào thế liên hoàn kết chặt, mai phục bắt con đợi tôi hao mòn sức lực, phản công cực nhanh chị đánh lại nước pháo đầu!
Tính hầu sui một ván cờ,
Nào ngờ thua cuộc, tôi mời hầu ván hai,
Pháo đầu pháo giác ra tay!
                 Cả hai lần thắng cuộc… đều thuộc về chị sui!
Caàn Thô, 9g00’ - 29.7.2010